test tạo field Ngành
(Kính gửi cụ Nguyễn Du- Tố Hữu )
Tiếng thơ của Nguyễn Du không chỉ “vang động đất trời” mà còn vượt qua cả giới hạn của không gian, thời gian. Từng sống vào nửa cuối thế kỉ XVIII- đầu thế kỉ XIX, Nguyễn Du thấu cảm được tâm người và lòng người trong cái xã hội phong kiến đầy rẫy sự bất công mà đồng tiền mang lại quyền lực vô song. Thấu được, hiểu được nên xót xa. Xót đến từng câu chữ. Vì thế thơ ông viết lên như được lồng trong tiếng than ai oán đến xé lòng của những thân phận nhỏ bé trong xã hội phong kiến, nhất là số phận của những người phụ nữ. Cái giá trị của sự đồng cảm, sự thống khổ được thể hiện tiêu biểu qua thiên truyện Đoạn trường tân thanh (Truyện Kiều) với 15 năm lưu lạc của Kiều. Trong 3254 câu Kiều thì có lẽ đoạn trích Trao duyên bắt đầu từ câu 723-756 mang đến cho người đọc nhiều đau đáu nhất. Bởi nó khắc họa nên bi kịch tình yêu dang dở của mối duyên Kim Kiều son sắc, khắc họa nên nỗi đau tột cùng của nàng Kiều tơ liễu phải đắm mình trong những cơn vôi dữ của đời, khắc họa cả tâm hồn Nguyễn Du – một nhà văn của lòng nhân đạo. Người đọc như được đắm mình trong con suối của văn chương, như được say, được đau trong từng giọt thơ của ông qua 12 câu Kiều:
